<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>Sinh Viên - Giới Trẻ Công Giáo Thanh Hoá Online - Chủ đề được xem nhiều</title>
		<link>http://www.svcgth.com/diendan/</link>
		<description />
		<language>en</language>
		<lastBuildDate>Sun, 20 May 2012 07:11:00 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://www.svcgth.com/diendan/skin/SinhVienIT.Net-IT_Pro/misc/rss.jpg</url>
			<title>Sinh Viên - Giới Trẻ Công Giáo Thanh Hoá Online - Chủ đề được xem nhiều</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/</link>
		</image>
		<item>
			<title>Chương trình đào tạo</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7618&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 03:37:58 GMT</pubDate>
			<description>CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO 
NGHIỆP VỤ KINH DOANH XUẤT NHẬP KHẨU VÀ THỦ TỤC HẢI QUAN 
  
  
 NỘI DUNG KHÓA HỌC: 
Chuyên đề 1: Đàm phán Hợp đồng xuất nhập...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO<br />
NGHIỆP VỤ KINH DOANH XUẤT NHẬP KHẨU VÀ THỦ TỤC HẢI QUAN<br />
 <br />
 <br />
 NỘI DUNG KHÓA HỌC:<br />
Chuyên đề 1: Đàm phán Hợp đồng xuất nhập khẩu.<br />
Chuyên đề 2: Giao nhận xuất nhập khẩu và vận tải bảo hiểm trong ngoại thương.<br />
Chuyên đề 3: Thủ tục hải quan trong hoạt động kinhdoanh xuất nhập khẩu.<br />
Chuyên đề 4: Nghiệp vụ Thanh toán xuất nhập khẩu.<br />
<br />
THỜI GIAN KHOÁ HỌC : 7 buổi      <br />
-	HỌC PHÍ: 1.500.000đ/ Học Viên<br />
Chứng chỉ:<br />
Kết thúc khóa học, học viên được thi và cấp chứng chỉ của Bộ giáo dục có giá trị trên toàn quốc. <br />
Đăng ký học: tất cả các ngày trong tuần<br />
Công ty chúng tôi nhận liên kết đào tạo với các đơn vị kinh tế, sự nghiệp về các lĩnh vực khác như:<br />
			+ Kế toán,<br />
+Tin học, <br />
+Ngoại ngữ, <br />
+Nghiệp vụ sư phạm,<br />
+Đào tạo lập trình ứng dụng, <br />
+Nghiệp vụ bán hàng,…<br />
Hãy đến với chúng tôi để có một dịch vụ đào tạo với chất lượng tốt nhất!<br />
Địa chỉ học và đăng ký học vui lòng liên hệ:<br />
CÔNG TY CỔ PHẦN GIÁO DỤC VIỆT NAM<br />
TRUNG TÂM KẾ TOÁN QUỐC GIA<br />
Website: <br />
Email: <a href="mailto:daotaoketoan2@giaoducvietnam.edu.vn">daotaoketoan2@giaoducvietnam.edu.vn</a> <br />
Yahoo: ketoanquocgia_net<br />
Mobile: 0983 86 86 21; 0938 77 11 90( Ms Nguyệt)<br />
Tel: *** (08) 6678 7372 * (04) 3793 8029  * (04) 3754 9329 <br />
---------------------------------------------------------<br />
Tại Tp Hồ Chí Minh:<br />
Cơ sở 1: Số 181/9, Đường 3/2, Phường 11, Quận 10, Tp. Hồ Chí Minh (đối diện Khách sạn Kỳ Hòa)<br />
Cơ sở 2: Số 195 - Đường D2 - P.25 - Q. Bình Thạnh, TP HCM<br />
Tại Hà Nội: <br />
Cơ sở 1: Nhà 2-Dãy A5-Tập thể giáo viên ĐH Ngoại ngữ-ĐHQG - Cầu Giấy - Hà Nội<br />
Cơ sở 2: Tầng 2, Tòa nhà 451 Hoàng Quốc Việt - Cầu Giấy - Hà Nội (đối diện Đại học điện lực)</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=197">Thông tin Tuyển sinh</category>
			<dc:creator>ketoanhcm</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7618</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Làm Visa  lấy ngay</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7617&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 02:16:29 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[*[COLOR=blue]Làm Visa  lấy ngayCOLOR]* 
 *C**Ô**NG TY C**Ổ PHẦN DU LỊCH ĐƯỜNG SẮT HÀ  NỘI* 
 
 Phòng Kinh doanh Dịch vụ 
 
 (152  Lê Duẩn - Q.Đống Đa...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b>[COLOR=blue]Làm Visa  lấy ngayCOLOR]</b><br />
 <div align="center"><div align="center"><b><font color="blue">C</font></b><b><font color="blue">Ô</font></b><b><font color="blue">NG TY C</font></b><b><font color="blue">Ổ PHẦN DU LỊCH ĐƯỜNG SẮT HÀ  NỘI</font></b></div></div> <div align="center"><div align="center">Phòng Kinh doanh Dịch vụ</div></div> <div align="center"><div align="center"><i>(152  L</i><i>ê</i><i> Du</i><i>ẩn - Q</i><i>.</i><i>Đống Đa -  TP</i><i>.</i><i>Hà</i><i> N</i><i>ội)</i></div></div>  <b>1. Tổng đ</b><b>ại lý</b><b> v</b><b>é  tàu</b><b> hỏa </b><b>tại Hà Nội </b><b>(giá cực kỳ hấp dẫn):</b><br />
  <br />
 <b><i>   Chuyên cung cấp vé đoàn du lịch,  vé lẻ</i></b><br />
  <br />
 ·               Chuyên vé tàu  Hà Nội - Lào Cai<br />
 ·               Các tuyến Bắc -  Nam<br />
 ·               Vé tàu Gia Lâm  - Nam Ninh ( tàu MR1 không phải chuyển tàu)<br />
 ·               Tour trong  nước, ngoài nước.<br />
   <br />
 <b>2. Dịch vụ làm visa, hộ chiếu lấy  ngay</b><br />
  <br />
 <b><font color="#0033cc">Li</font></b><b><font color="#0033cc">ê</font></b><b><font color="#0033cc">n  h</font></b><b><font color="#0033cc">ệ</font></b><b><font color="#0033cc">: Phòng Kinh doanh Dịch vụ </font></b><br />
 ·                <b>Hotline</b><b>:</b> <b><font color="red">090.21.21.310 (Huyền)</font></b><br />
 ·               <b>Tel :  04.35186782/04.35161268</b><br />
 ·               <b>Fax</b>:  04.3518.6785<br />
 ·               <b>Email</b>:  <u><font color="blue">huyenharatour@gmail.com/  <a href="mailto:huyenharatour@yahoo.com">huyenharatour@yahoo.com</a></font></u><br />
 ·                <b>Y!M</b>:<font color="blue"> huyenharatour</font><br />
  <br />
 <b><u>Th</u></b><b><u>ời gian làm  việc:</u></b><br />
  <br />
 ·               Sáng : 7h  -12h<br />
 ·               Chiều : 13h  -18h<br />
 ·               Bán và giao vé  tận nơi<br />
  <br />
 <div align="center"><div align="center"><b><font color="#0033cc">Chúng tôi cam k</font></b><b><font color="#0033cc">ế</font></b><b><font color="#0033cc">t  gi</font></b><b><font color="#0033cc">á</font></b><b><font color="#0033cc"> c</font></b><b><font color="#0033cc">ả</font></b><b><font color="#0033cc">  t</font></b><b><font color="#0033cc">ố</font></b><b><font color="#0033cc">t nh</font></b><b><font color="#0033cc">ấ</font></b><b><font color="#0033cc">t cũng như  d</font></b><b><font color="#0033cc">ị</font></b><b><font color="#0033cc">ch v</font></b><b><font color="#0033cc">ụ</font></b><b><font color="#0033cc">  ho</font></b><b><font color="#0033cc">à</font></b><b><font color="#0033cc">n h</font></b><b><font color="#0033cc">ả</font></b><b><font color="#0033cc">o  v</font></b><b><font color="#0033cc">à</font></b><b><font color="#0033cc"> chuy</font></b><b><font color="#0033cc">ê</font></b><b><font color="#0033cc">n  nghi</font></b><b><font color="#0033cc">ệ</font></b><b><font color="#0033cc">p nh</font></b><b><font color="#0033cc">ấ</font></b><b><font color="#0033cc">t</font></b></div></div>  <br />
 <div align="center"><div align="center">Ngày lễ và chủ  Nhật làm việc bình thường</div></div> <div align="center"><div align="center"><font color="red">R</font><font color="red">ất hân hạnh được phục vụ quý</font><font color="red"> kh</font><font color="red">á</font><font color="red">ch</font><br />
</div></div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=198">Tán dóc - Chém gió</category>
			<dc:creator>meobeo</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7617</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thần Chết cũng phải chào thua!</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7616&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 16:04:55 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=H6znyL-Jxyc]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><center><script language="JavaScript" type="text/javascript">
var link="http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&amp;v=H6znyL-Jxyc";
pos=link.indexOf("www.youtube.com");
    if(pos>=0) {
linkid=link.substr(31,11);
document.write ("<object width='580' height='366'><param name='movie' value='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"'></param><embed src='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"' type='application/x-shockwave-flash' width='580'' height='366'></embed></object>");
    }
    else {
document.write ("File not found!");
    }
</script></center></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=46">Clips hài</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7616</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Những chùm thơ về hoa phượng.</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7614&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 01:44:48 GMT</pubDate>
			<description>* Nghe bài hoa phượng tím 
 
 
 
 	  
 	  
 	 
Hoa Phượng Ngày Xưa 
 
Ngồi buồn nhớ lại tuổi thơ</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>* Nghe bài hoa phượng tím<br />
<br />
<br />
<br />
 	 <br />
 	 <br />
 	<br />
Hoa Phượng Ngày Xưa<br />
<br />
Ngồi buồn nhớ lại tuổi thơ <br />
Nhớ ngày xưa có con đò ven sông <br />
sân trường có bóng phượng hồng <br />
Nhớ em ngày ấy mắt long lanh cười <br />
<br />
Tuổi thơ hai đứa ham chơi <br />
Nhặt hoa bưởi bảo sao rơi trên trời <br />
Em thường quấn quít bên tôi <br />
Chân vui chim sáo nói cười ngây ngô <br />
<br />
Ngày xưa là của mộng mơ <br />
Bướm vàng bay đậu trang thơ học trò <br />
Một hôm thuyền lạc bến bờ <br />
Ai đem thả hết khung trời ngày xưa <br />
<br />
Cầu vòng ngũ sắc trời mưa <br />
Em đi cũng đã mấy mùa phượng rơi <br />
Hôm nay bên Mỹ về chơi <br />
Gặp nhau bỗng thấy bồi hồi làm sao <br />
<br />
Tay tôi một nhánh bông lau <br />
Tay em một chiếc dù xoay màu hồng <br />
Phượng rơi đỏ cả con đường <br />
Ngày xưa tôi nhớ..... em còn nhớ không <br />
<br />
- Lưu Vĩnh Hạ<br />
Tặng: Hoài An<br />
 Nỗi Buồn Hoa Phượng<br />
<br />
Khi con ve nhỏ râm rang <br />
Phượng hồng chớm nở, trường tan, bùi ngùi <br />
Nắng trưa, đường vắng bóng người <br />
Dõi theo áo trắng, đỏ trời phượng ơi ! <br />
<br />
Ước gì mình được chung đôi <br />
Để cho lòng khỏi mồ côi tháng hè <br />
Trăm lần muốn nói... im re ! <br />
Để rồi tự trách... con Ve lắm lời <br />
<br />
Ngày mai Trường đóng cửa rồi <br />
Ta về nhặt cánh phượng rơi... đỡ buồn ! <br />
<br />
- Phan Cửu Long<br />
Tặng: Bé An<br />
 <br />
<br />
<br />
<br />
Lưu Bút Mùa Hoa Phượng<br />
<br />
Năm xưa nhặt cánh phượng rơi. <br />
Ngây thơ tôi vẫn mỉm cười với hoa. <br />
Năm nay ngồi ngắm phượng sa. <br />
Nghẹn ngào xao xuyến cánh hoa lìa cành. <br />
<br />
Chôn vùi kỷ niệm mến thương. <br />
Trong lòng cánh phượng đoạn đường chia ly. <br />
Phượng rơi trên khắp lối đi. <br />
Tiễn đưa Tôi đến kinh kỳ xa xôi. <br />
<br />
Còn đâu ngồi ngắm phượng rơi. <br />
Còn đâu mẩu chuyện trên đồi trăng cao. <br />
Ra đi chẳng nói câu nào . . . . <br />
<br />
- Nguyễn Thị Hoài An<br />
 <br />
Viết Cho Mùa Hoa Phượng<br />
<br />
Em đi rồi! Chùm phượng cuối mùa thi<br />
Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng<br />
Nhấm chùm hoa, không chua mà chát đắng<br />
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường ...<br />
<br />
Trước mặt tôi là hoàng hôn<br />
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khoá vội<br />
Những bàn ghế, những bảng đen ngập bụi<br />
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi.<br />
<br />
Chỗ em ngồi còn kia:<br />
Vệt nắng dài in hằn lên ghế<br />
Buổi sáng nào lần đầu đi trễ<br />
Vai run run, tay lấm vệt dầu.<br />
<br />
Em đi rồi ! Chùm phượng ở trên cao<br />
Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết<br />
Nắng chiều hôm cứ ngời lên mắt biếc.<br />
<br />
Giá ngày xưa ...<br />
Thôi, đừng nhắc!<br />
Hạ tàn ... <br />
<br />
- Đào Phong Lan<br />
Tặng: Nguyễn Thị Hoài An<br />
<br />
 <center><OBJECT classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000"   
codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,0,0"   
WIDTH="0" HEIGHT="0" id="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMi8yMi9jL2EvInagaMEY2E5MTA1YTNiYzViMj  Q2MjllZjY0MmI2ZTQ5MmYwYTIdUngWeBXAzfFBoxrDhdUng6Nd  UngZyBI4WeBdUngTWeBmd8xJDDoG0gVsSpWeBmggSMawWeBmd8  MXwy" ALIGN="">   
<PARAM NAME=movie VALUE="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMi8yMi9jL2EvInagaMEY2E5MTA1YTNiYzViMj  Q2MjllZjY0MmI2ZTQ5MmYwYTIdUngWeBXAzfFBoxrDhdUng6Nd  UngZyBI4WeBdUngTWeBmd8xJDDoG0gVsSpWeBmggSMawWeBmd8  MXwy"> <PARAM NAME=quality VALUE=high> <PARAM NAME=bgcolor VALUE=#FFFFFF> <EMBED src="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMi8yMi9jL2EvInagaMEY2E5MTA1YTNiYzViMj  Q2MjllZjY0MmI2ZTQ5MmYwYTIdUngWeBXAzfFBoxrDhdUng6Nd  UngZyBI4WeBdUngTWeBmd8xJDDoG0gVsSpWeBmggSMawWeBmd8  MXwy" quality=high bgcolor=#FFFFFF WIDTH="500" HEIGHT="300" autostart="1" NAME="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMi8yMi9jL2EvInagaMEY2E5MTA1YTNiYzViMj  Q2MjllZjY0MmI2ZTQ5MmYwYTIdUngWeBXAzfFBoxrDhdUng6Nd  UngZyBI4WeBdUngTWeBmd8xJDDoG0gVsSpWeBmggSMawWeBmd8  MXwy" ALIGN=""   
TYPE="application/x-shockwave-flash" PLUGINSPAGE="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"></EMBED>   
</OBJECT>
</center></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=62">Trang Thơ</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7614</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Kỷ niệm mùa hè</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7613&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 01:39:25 GMT</pubDate>
			<description>Tôi biết bắt đầu câu chuyện của tôi từ đâu nhỉ? Thật là khó. Những kỉ niệm, phải, những kỉ niệm ấy có từ lâu lắm rồi và giờ đây nó đan xen vào nhau...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Tôi biết bắt đầu câu chuyện của tôi từ đâu nhỉ? Thật là khó. Những kỉ niệm, phải, những kỉ niệm ấy có từ lâu lắm rồi và giờ đây nó đan xen vào nhau dệt thành một tấm lưới. Tấm lưới kỉ niệm. <br />
<br />
...Mùa hè năm ấy, tôi là con bé 11 tuổi, vừa kết thúc lớp 5. Mái tóc hoe vàng, nước da ngăm đen dãi dầu nắng gió- nước da của những con bé nông thôn gắn mình với đồng quê. Tôi được ra Hà Nội thăm gia đình ông ngọai. Và tôi quen hắn- một thằng con trai da trắng, tóc đen, dáng người mảnh khảnh, gắn &quot;mác&quot; thành phố nghiêm chỉnh. Hai đứa quen nhau kể cũng kỳ quặc....Những buổi chiều, tôi có thói quen đi bộ một vòng trên phố rồi trở về nhà khi đã tắt nắng. Chiều hôm đó, đang trên đường đi về nhà, qua sân tập thể, bất thần tôi bị một cú bóng như trời giáng vào giữa trán. Tôi ngã quị xây xẩm mặt mày. Những tiếng la ó, hò hét càng làm tôi váng óc. Ê, Hùng, mày làm gì con cái nhà người ta thế? Hoan hô, tay Hùng đã sút thủng lưới đối phương! Tôi phủi cát, cố mở mắt nhìn. Đám đông choai choai vây quanh tôi. Một thằng bé, ừ, thì cứ cho là như thế mặc dù nó cao hơn tôi một tí chỏm đầu, đang bối rối, mặt đỏ bừng, bẻ gập những ngón tay, miệng lúng túng:&quot; Tôi...xin lỗi bạn! Tôi...trót vô ý...&quot; A, thằng này là thủ phạm. Đang giận, cái giận nghẹn ứ trong tôi tự nhiên tan mất. Tôi cũng đâm lúng túng, thương hại cho thằng bé. Không sao. Tôi cũng... không đau lắm! Tôi cố gắng nói được mấy câu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo và cố gắng bước về nhà, bỏ mặc sau lưng đám con trai nhí nhố.. <br />
<br />
Chuyện đó sẽ bị quên lãng đi nếu như không có một buổi tối. Tôi ngồi trên sân thượng mê mải đếm sao, bỗng có tiếng đàn vang lên. Những âm thanh trầm bổng , nhẹ nhàng, dịu ngọt quấn quýt vào nhau. Tôi đưa mắt tìm kiếm. Kìa bên hiên nhà hàng xóm có một thằng con trai, nó ngồi nghiêng ôm đàn, ngẩng đầu nhìn trời. Ánh trăng trong vắt chảy tràn theo dòng âm thanh trong vắt. Mải nín thở lắng nghe, vô tình tôi đánh rơi chiếc que dùng đẻ dính ve sầu. Tiếng động làm tiếng đàn ngưng bặt. Nó quay nhìn tôi. Cả hai cùng nhận ra nhau trong sự kinh ngạc và bối rối: thắng bé hôm nọ! Hai đứa nhìn nhau trân trân. Cuối cùng tôi nói: Bạn đàn đi! Tiếng đàn lại cất lên, lúc đầu hơi dè dặt, sau mạnh dần, say sưa, cuốn hút. Ấy tên gì? Dung. Còn ấy? Hùng. Hỏi vậy thôi chứ tôi còn lạ gì tên nó. Dung học lớp mấy? Lớp 5. Thế à, vậy thì kém Hùng hai lớp. Buồn cười à? Người ta bị...còi xương đấy!... Thế Dung có tức Hùng hôm Hùng đá bóng vào đầu bạn không? Có. Nhưng không ghét vì Hùng biết xin lỗi, ở quê mình bọn con trai không xin lỗi bao giờ cả! Quê Dung ở đâu? Xa lắm... Tận Ninh Bình. À, có phải quê bạn là cố đô Hoa Lư không?... <br />
<br />
Chuyện của hai chúng tôi không bao giờ hết. Nó kể cả về lớp học của nó có 25 người. Nó học cũng được - có nghĩa là giỏi, nó vốn khiêm tốn mà. Chiều nào cũng vậy, hai đứa đầu trần như vòng hoa chiến thắng. Rồi nó dạy tôi đàn. Nó còn có một cái đàn to lắm, đàn piano, nó bảo vậy. Tôi bắt đầu làm quen với những nốt nhạc &quot;đồ, rê, mi&quot;...Chà, một thằng bé hiền và nhát quá thế - nhưng tôi không bao giờ bắt nạt nó. Lẽ ra tôi là nó, nó là tôi mới đúng. Nó gầy nhom như một con ếch cốm, trắng xanh như một kẻ thiếu nắng. <br />
<br />
Tôi nhớ có chiều hai đứa đi chơi về gặp mưa. Nó cởi áo ngoài trùm đầu cho tôi rồi cả hai chạy trong làn mưa trắng xóa. Hùng này, sấu nhiều lắm! Rụng đầy đường! Nó và tôi cúi nhặt. Tôi rút cả cái áo trên đầu để đựng sấu. Nhiều không để đâu hết, hai đứa đành tiếc rẻ ra về. Lúc đó tôi thấy mặt nó tái xám. Và ngày hôm sau, nó bị ốm. Tôi lo quá, đợi lúc bố mẹ nó đi làm, vội leo tường sang nhà nó. Hùng! Có còn mệt không? Mệt, nhưng đỡ rồi. Nó xanh xao trông như một con gà con. Tội nghiệp. Tôi chìa cho nó một quả sấu chín: Này ăn đi! Ngon lắm. Nó cố gắng ăn cho tôi vui lòng. Sờ trán nó nóng như hòn than. Rồi hai ngày sau nó khỏi. Bố nó cấm không cho nó ra ngòai. Tôi lại vượt tường sang nhà nó. Nó đang ngồi khó ti tỉ, thấy tôi sang vội lau nước mắt. Đồ khóc nhé chè thiu! Người ta là con gái còn không khóc bao giờ nữa là! Nói khoác! Í, không tin à? Bố đánh ngừơi ta đau lắm, bắt úp mặt vào tường từ sáng đến trưa mà người ta không khóc tí nào. Nó bật cười, lảng chuyện. Vào đây, tớ ốm nên có nhiều bánh lắm. À, có thích xem tranh người ta vẽ không? Nó vẽ rất đẹp, Những đàn gà, đường phố, những dãy nhà cao tầng, cảnh sân trường vui nhộn. Hùng vẽ đẹp thế! Dạy Dung đi! Người ta cũng biết vẽ gà, vịt, và cả mèo nữa đấy! <br />
<br />
Tôi thường vượt tường sang nhà nó như vậy. Phải nói là thằng ếch cốm ( tôi vẫn gọi đùa Hùng như thế) rất lắm tài vặt. Tôi không chịu thua, cũng học theo nó những ngón đàn, nét vẽ. Nó vẽ rất đẹp nhưng còn lâu mới vẽ được những cánh đồng lúa, những hình con cá, con tôm, những người cấy lúa. Nó đề nghị tôi dạy nó - oai đấy chứ! Cấy lúa thì ngừơi ta cấy từng cây một hả Dung? Tôi cười ngất khi nghe nó hỏi. Thế Dung có sợ đỉa không? Ồ, minh còn bắt đỉa chơi ấy chứ! Eo, con gái mà ghê thế? <br />
<br />
Nó chỉ được thả khỏi nhà lúc bố mẹ nó đi làm về vào 5 giờ chiều, Nhưng cũng tầm đó nó phải đi đá bóng. Vậy là bọn tôi vẫn chơi trò leo tường sang nhà nhau. Hè sắp hết, tôi phải về quê học. Tôi trèo tường sang nhà nó. Nó buồn buồn cho tôi một hòn bi ve và một cái hộp giấy xinh xinh. Về quê năm sau bắt dế mang cho mình nhé! Ừ, tớ về đây. Tôi leo tường về. Lúc ấy tôi mới để ý: bức tường chỗ bọn tôi vẫn thường trèo qua đã có một vết mòn kha khá... <br />
<br />
Hè năm lớp 9. <br />
<br />
Thế là sau 4 năm tôi mới được ra Hà Nội. Mọi thứ đều đổi khác. Nhà ông tôi xây lại. Hùng cũng thay đổi. Nó cao lên rất nhiều nhưng vẫn cứ như một cây mồng tơi vậy. Vẫn cứ trẻ con, vẫn hiền và nhát. Trong suốt 3 năm qua, hai đứa thường xuyên viết thư cho nhau. Những ngày trung thu, sinh nhật, lễ Tết, tôi đều có quà của nó - trừ ngày 8-3. Bởi tôi nhận mình không phải là con gái. <br />
<br />
Căn phòng của Hùng được bài trí lại. Trên tường treo rất nhiều tranh - cả của tôi và của nó. Một giá sách đồ sộ, một bàn học ngăn nắp, trên bàn có một lọ hoa lưu li, cạnh đó có chiếc đàn piano. Tính nó vẫn còn &quot;tiểu thư&quot; lắm, ra đường mẹ nó còn dặn kỹ phải đội mũ, tránh nắng chiều...Nhưng lần này ra đường tôi để ý thấy Hùng rất hay bị con gái trêu. Nó không đáp, không nhìn, chỉ lẳng lặng đi. Cậu làm sao thế? Sao không trả lời người ta? Ôi, bọn chúng ghê lắm, một mình Hùng làm sao mà nói lại nổi? Vả lại mình không thích chơi với họ. <br />
<br />
Bây giờ nó có vẻ tự do hơn. Những buổi tối rảnh rỗi, chúng tôi lượn qua các phố, các ghế đá công viên, có lúc cao hứng trêu chọc những đôi trai gái đang trò chuyện. Thường thì bọn tôi lượn xe rà sát chỗ hò, hay vờ hỏng xe, nhảy xuống sửa, cố ý trêu. Cái trò này là do tôi bày ra đấy! Nghịch ngợm quá thế. Dung này, mình mới biết làm thơ đấy! Một lần Hùng bảo tôi. Thế à? ừ, mình học Dung....Học mình ư? Sao biết mình làm thơ? Người ta là bạn của Dung cơ mà!... Có thích xem không? Về rồi Hùng cho xem. Đừng chê nhé... Tôi ngồi sau xe mỉm cười. Cái gì ở tôi nó cũng biết. Và có lẽ, chúng tôi đều thuộc từng ý nghĩ của nhau.... <br />
<br />
Dung này, hoa phượnng sắp tàn hết rồi! Thế thì sao - lẩn thẩn vừa thôi chứ, hôm nay Hùng nhắc tới điều đó mấy lần rồi biết không? Nhưng...hoa phượng tàn nó sẽ đem theo cả Dung đi nữa. Mình không muốn thế... Tôi lạnh lùng. Gương mặt nó đượm buồn, mắt nhìn xa vời vợi: Mình sợ mùa hoa phượnng tàn lắm!.... Im lặng kéo dài. Cuối cùng, không chịu nổi tôi la lên: Trời đất, buồn gì cơ chứ, đi chơi khắc hết buồn! Nói rồi tôi kéo tuột nó ra vườn hoa cửa Nam, tung tăng quanh những khóm hoa sặc sỡ. <br />
<br />
Hè lớp 12. <br />
<br />
Tôi xuống xe, đưa mắt tìm Hùng. Một thanh niên chạy ào tới. Kìa, Dung! Tôi ngơ ngác. Sau mấy giây, tôi mới kịp nhận ra người con trai ấy là Hùng! Trời ơi, Hùng cao đến mức này rồi cơ? Tôi lúng túng nhìn Hùng cũng đang... lúng túng. Hùng rất cao, tôi chỉ đứng tới vai. Hùng đã trở thành một chàng trai thực sự. Đẹp và cường tráng. Tôi cừơi: Bởi vi... Hùng lớn quá nên Dung không nhận ra nổi. Thế bây giờ Dung còn gọi Hùng là ếch cốm nữa không?- Hùng cừơi rất tươi. Ờ... bây giờ Hùng là....ếch ộp rồi! Thóang đỏ mặt, Hùng đỡ hộ tôi chiếc túi xách rồi cùng tôi bước đi. Tôi cảm thấy ngường ngượng. Đâu rồi cái hồi bé tẹo, hai đứa vẫn thướng nắm tay nhau đi dưới trời hè đầy hoa đỏ, vừa đi vừa vô tư hát... Hùng lớn quá, sẽ không còn là chú ếch cốm của tôi nữa rồi. Dung, sao buồn vậy? Nó ngạc nhiên bởi nét mặt của tôi. Không sao đâu, đi đường xa, hơi mệt. <br />
<br />
Hùng chào ông bà tôi rồi quay sang tôi: Từ hôm Dung ra đây tới giờ chưa đi chơi đâu. Hôm nay Hùng đưa Dung đi thăm phố nhé! Dung sẽ thấy phố xá đổi khác nhiều lắm. Ừ, đợi mình một lát nhé! Bà tôi chợt lên tiếng: Sao hai đứa cứ xứng hô như vậy? Thằng Hùng hơn mày 2 tuổi, phải gọi nó bằng anh, nghe không Dung! Chúng tôi cười, khẽ nhìn nhau, tự nhiên mặt hai đứa đỏ bừng. <br />
<br />
Chúng tôi đi khắp nơi trong thành phố. Chiếc ba lô đựng giấy vẽ, màu vẽ và thức ăn. Tôi ngồi trên đòn giông ngang của chiếc xe đạp đua, Hùng lái, còn sau xe là 2 giá vẽ. Con ngựa đua chở chúng tôi vào cả những phố nhỏ yên tĩnh rợp tán phượng đỏ. Những bức vẽ và những bài thơ ngày một đầy lên trong chiếc ba lô màu tím ấy... Cũng xin nói thêm: Hùng đã là sinh viên của trường ĐHTN khoa Toán rồi đấy. Nhưng Hùng vẫn yêu thơ và nhạc - họa như ngày nào. Dung sẽ thi vào tổng hợp Văn chứ? <br />
<br />
Vâng. Có thể em sẽ thi vào cả trường Mỹ Thuật nữa. Tôi phải gọi Hùng là anh lúc đầu cũng hơi... ấm ức. <br />
<br />
Hùng dẫn tôi đi gặp các bạn của anh. Anh giới thiệu tôi là một bạn gái rất thân của anh với thái độ tự hào trước những con mắt ngạc nhiên của các bạn. Lúc ấy tôi mới nhận ra một điều mà từ trước đến nay tôi không hề biết: Tôi quá xấu so với Hùng. Tôi lẳng lặng rút khỏi đám bạn Hùng. Điều đó làm tôi day dứt mãi... Hùng này, chơi với em anh không cảm thấy xấu hổ sao? Tại sao? - Hùng ngạc nhiên hỏi. Vì anh rất đẹp và nổi tiếng. Còn em... chỉ là một con bé nhà quê không hơn không kém. Mà em lại quá xấu xí... Thôi đi Dung! Anh không muốn em nói và nghĩ như thế! Anh không nhận thấy em quá xấu sao? Hoàn toàn không, cô bé ạ. Ngược lại thì có. Mà sao em lại nghĩ vớ vẩn thế? Anh không cho phép em nghĩ như vậy! Hùng có vẻ không bằng lòng, nét mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy ngạc nhiên pha lẫn sự hờn giận. Tôi ngóac miệng cừơi xí xóa - nụ cười dàn hòa muôn thuở của bọn tôi. Anh dí ngón tay vào trán tôi: Em chẳng khác xưa chút nào. Đúng, tôi chẳng hề khác. Mái tóc hoe vàng, vẻ mặt bất cần. Không một bông hoa trên tóc, có nghĩa rằng tôi vẫn chưa phải là con gái. Vậy mà tôi không dám ngồi trên xe anh phóng từ sân ra cổng nữa. Tôi thường chờ anh ở cuối phố - nơi có một cây phượng nở hoa đỏ rực, vô thư thả hoa xuống vai áo người qua đường. <br />
<br />
Có một chiều, tôi và Hùng cùng ra bãi sông Hồng. Tôi cố thu hết vào bức tranh dòng sông Hồng rực phù sa, những bãi ngô xanh ngút ngàn, những con thuyền máy ròn rã lướt sóng và những chiếc thuyền câu mỏng manh tư lự xuôi dòng. Cỏ mây xâu đầy áo. Kìa anh, gỡ cỏ may khó lắm! Không trả lời, anh gỡ chiếc bút vẽ trong tay tôi đặt lên giá vẽ rồi kéo tôi ngồi xuống giữa đám cỏ may nhiều hoa nhất. Em thích cỏ may lắm cơ mà! Anh muống &quot;Khắp chốn giăng đầy hoa cỏ may, áo em sơ ý cỏ gặm đầy...&quot; Em có thuộc bài thơ đó chứ? Đọc nốt anh nghe? Xì, thơ tình, em ghét! Ghét? Vậy nếu bây giờ có một người nói là họ yêu em, em sẽ xử sự ra sao? Ồ, thì em thẳng thừng từ chối. Từ chối như thế nào? Rằng em không nghĩ tới, rằng em ghét, em không đơn thuần là một cô gái. Mà... cũng còn tùy thuộc vào ngừơi đó. Em có quí họ đâu? Nếu người đó em rất quí? Tôi lúng túng: Thì....kệ! mà nói làm gì, lúc ấy em sẽ xử tri rất kịp thời! Nếu... Dung à, nếu...người đó....là anh chẳng hạn. Tôi vô tư cười: Thì em sẽ đánh anh! Đánh thật đau! Sao em cứ đùa hòai vậy, Dung? Giọng anh run run nghèn nghẹn. <br />
<br />
Tôi sững sờ nhìn anh. Đôi mắt anh thăm thẳm, một thóang buồn, chút bối rối, khắc khỏai lướt nhanh trong đáy mắt. Tôi bỗng rụt tay khỏi anh. Nếu như ngừơi đó là anh - tôi thoáng hiểu điều gì đã xảy ra. Tôi lúng túng đứng dậy. Ta về đi anh. Muộn rồi. Trời còn nắng mà Dung! Em vẫn chưa nói... Thôi về! Tôi nổi cáu. Anh không về, em sẽ về trước. Tôi hấp tấp, đi như chạy, mặc kệ cho anh cuống quýt gọi với theo. Lát sau, anh đuổi kịp. Nài nỉ mấy tôi cũng không lên xe. Anh lẽo đẽo dắt xe sau tôi. Đêm buông màn. Trăng lên. Mảnh trăng non bơi trong bầu trời trong trẻo. Đói, khát, mệt. Tôi quay nhìn anh. Anh nhìn tôi, đôi mắt anh đầy nước... Tôi thở dài. Anh lại đèo tôi đi. Không hát. Không cười. Không cả nói chuyện. Hai đứa như hai kẻ xa lạ, như hai cái bóng chìm dần giữa dòng người ồn ã. Đến đầu phố, tôi nhảy xuống. Anh về trước đi! Em còn giận anh không? Tôi lắc đầu ngượng nghịu, đứng sát vào hàng dậu thưa. Hoa lý rơi đậu trên vai áo anh, rụt rè như một ngôi sao lạc. <br />
<br />
Trò giận dỗi trẻ con - tôi tự nhủ như vậy. Nhưng tôi cũng đủ thông minh để nhân ra rằng anh khác xưa rồi. Khác lắm rồi. Đêm ấy tôi ngồi gỡ cỏ may bám đầy trên quần áo và nhận thấy cái gì đó như một sự đổ vỡ rất lớn lao. Tôi đã khóc. Hôm sau, tôi theo ông về quê, không một lời chào Hùng. Mùa hè ấy sao mà buồn thế! <br />
<br />
Những lá thư của anh, tôi đã trả lời bằng sự im lặng. Tôi giận anh - giận vì lẽ gì không biết. Chỉ biết rằng mỗi lần nhìn thấy thư anh là cơn giận lại nổi lên. Nhưng không thấy thư anh, tôi buồn lắm. Và tôi mơ hồ nhận ra: Tôi nhớ anh! Vì là năm cuối cấp, nhà xa, tôi chuyển hẳn lên ký túc xá trường, Việc học đã làm tôi dần quên chuyện cũ. <br />
<br />
Tôi đã vào đại học. Việc đầu tiên là tôi đến tìm anh. Ông nói rằng, anh đã đi du học từ năm ngoái rồi. Tôi như chết lặng người. Tôi mất anh - mất thật sự rồi. Ông đưa tôi một cuộn giấy - bức tranh anh nhờ ông gởi cho tôi. Tôi hấp tấp mở ra: Bãi đê sông Hồng, một cô bé đang ngồi giữa đám cỏ may. Cô bé ấy là tôi. Dưới bức tranh có bốn câu thơ: <br />
<br />
Cỏ may hoang vu tìm đến với thu <br />
Đem nhung nhớ găm đầy tà áo mỏng <br />
Còn mây trắng vẫn là mây mùa hạ <br />
Lang thang hòai chưa muốn đi xa. <br />
<br />
Anh muốn nói gì? Tôi không biết gì ngoài khóc. <br />
<br />
...Anh đã đi 3 năm. Những mùa hè Hà Nội, tôi cô đơn như một cánh phượng hồng bị người quên không nhặt. Một mình tôi lang thang, viết và vẽ. Nhưng cũng không yên với đám thanh niên hiếu kỳ.Tôi phải đến một nơi yên tĩnh - đó là bờ đê sông Hồng. Kỉ niệm xưa làm tôi buồn quá! Tại sao tôi lại ngốc đến thế? Và tại sao anh lại nói với tôi khi tôi chưa kịp lớn? Những bông cỏ may hoang sơ - lại một mùa hè nữa sắp qua. Bao giờ anh sẽ trở về để chúng mình cùng cười xí xóa? Có lẽ anh đã quên em rồi. Một đôi nam nữ đèo nhau trên chiếc xe đạp đua, cô bé ngồi sau khoác chiếc ba lô màu tím. Sau mà giống anh và tôi ngày ấy? Tôi bỗng nhớ tới hôm đó, trên bãi cỏ này.... <br />
<br />
....Nếu...Dung à, nếu... người đó là anh chẳng hạn? Thì em sẽ đánh anh! Đánh thật đau! Sao em cứ đùa hòai vậy Dung? <br />
<br />
Sao em cứ đùa hoài vậy Dung? - Em không đùa đâu, thật đấy! Vì khi đấy em còn ngốc lắm. Chẳng lẽ anh chẳng biết, chẳng hiểu em sao? Sao anh không hỏi em vào lúc khác - để bây giờ mình đã xa nhau, xa trong sự day dứt không nguôi với một thứ tình cảm lạ kì giằng xé. <br />
<br />
Chiều nắng. Những sợi tơ nhện dan díu đang cùng với nắng. Phố phường tấp nập, ồn ào. Đường phố vốn vô tình lắm. Tự nhiên tôi bật cười, nhớ đến câu thơ không hiểu của ai: <br />
<br />
Từ buổi về đây sầu lại sầu <br />
Người xa vời quá, ai thương đâu <br />
Tôi đi ngửa mẳt trên hè phố <br />
Xem những cành cây nó cưới nhau. <br />
<center><OBJECT classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000"   
codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,0,0"   
WIDTH="0" HEIGHT="0" id="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wNi8wNi8yLzmUsICvInagaMEMjmUsICzZGQ5Mj  FlZGM1NmYwNDNkNDM4MDM4YjZlZDIyYzUdUngWeBXAzfE1vIna  gaMEWeBmmUsICgxq_hdUng5cUIbaBjIEvInagaMEhdUng7mUsI  CgTmnhdUng4dcUIbaBIFjGsGF8UGjGsMahWeBmmUsICgVnl8MX  wy" ALIGN="">   
<PARAM NAME=movie VALUE="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wNi8wNi8yLzmUsICvInagaMEMjmUsICzZGQ5Mj  FlZGM1NmYwNDNkNDM4MDM4YjZlZDIyYzUdUngWeBXAzfE1vIna  gaMEWeBmmUsICgxq_hdUng5cUIbaBjIEvInagaMEhdUng7mUsI  CgTmnhdUng4dcUIbaBIFjGsGF8UGjGsMahWeBmmUsICgVnl8MX  wy"> <PARAM NAME=quality VALUE=high> <PARAM NAME=bgcolor VALUE=#FFFFFF> <EMBED src="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wNi8wNi8yLzmUsICvInagaMEMjmUsICzZGQ5Mj  FlZGM1NmYwNDNkNDM4MDM4YjZlZDIyYzUdUngWeBXAzfE1vIna  gaMEWeBmmUsICgxq_hdUng5cUIbaBjIEvInagaMEhdUng7mUsI  CgTmnhdUng4dcUIbaBIFjGsGF8UGjGsMahWeBmmUsICgVnl8MX  wy" quality=high bgcolor=#FFFFFF WIDTH="500" HEIGHT="300" autostart="1" NAME="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wNi8wNi8yLzmUsICvInagaMEMjmUsICzZGQ5Mj  FlZGM1NmYwNDNkNDM4MDM4YjZlZDIyYzUdUngWeBXAzfE1vIna  gaMEWeBmmUsICgxq_hdUng5cUIbaBjIEvInagaMEhdUng7mUsI  CgTmnhdUng4dcUIbaBIFjGsGF8UGjGsMahWeBmmUsICgVnl8MX  wy" ALIGN=""   
TYPE="application/x-shockwave-flash" PLUGINSPAGE="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"></EMBED>   
</OBJECT>
</center></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=63">Truyện Ngắn - Bút Ký</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7613</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thay đổi.</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7609&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 18 May 2012 09:58:31 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[" Ta không thể thay đổi hoàn﻿ cảnh, nhưng ta có thể tự thay đổi ta để thích nghi với hoàn cảnh hay không mà thôi"...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&quot; Ta không thể thay đổi hoàn﻿ cảnh, nhưng ta có thể tự thay đổi ta để thích nghi với hoàn cảnh hay không mà thôi&quot;<br />
<center><script language="JavaScript" type="text/javascript">
var link="http://www.youtube.com/watch?v=IXGlblF01S8&amp;feature=related";
pos=link.indexOf("www.youtube.com");
    if(pos>=0) {
linkid=link.substr(31,11);
document.write ("<object width='580' height='366'><param name='movie' value='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"'></param><embed src='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"' type='application/x-shockwave-flash' width='580'' height='366'></embed></object>");
    }
    else {
document.write ("File not found!");
    }
</script></center></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=61">Tâm sự bạn và tôi</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7609</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Bác sĩ trong bệnh viện tâm thần.</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7602&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 17 May 2012 14:35:57 GMT</pubDate>
			<description>*mình thấy cái này buồn cười up lên cho mọi người cùng cười nhé?  
 
Bác sĩ trong bệnh viện tâm thần đi ra sân thì thấy rất nhiều bệnh nhân đang trèo...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b><font color="Blue">mình thấy cái này buồn cười up lên cho mọi người cùng cười nhé? <br />
<br />
Bác sĩ trong bệnh viện tâm thần đi ra sân thì thấy rất nhiều bệnh nhân đang trèo ở trên cây. <br />
<br />
Bác sĩ hỏi : - Các anh làm gì ở trên đó thế ? Các bệnh nhân đồng thanh nói : - Có cái này hay lắm, bác sĩ trèo lên đây thì biết.<br />
<br />
 Bác sĩ tò mò cũng trèo thử lên cây. Các bệnh nhân reo lên sung sướng và nói : - Thôi bây giờ chúng ta tiếp tục chơi trò :&quot;chín&quot; đi.<br />
<br />
 Thế là thằng đầu tiên nói : &quot;Tao chín rồi, tao rụng đây&quot; , và hắn buông hai tay ra rơi xuống đất đánh &quot;bộp&quot; một cái, mỉm cười thú vị.<br />
<br />
 Thằng tiếp theo cũng nói &quot;chín rồi&quot; và buông tay rơi xuống đất.<br />
<br />
 Đến lượt bác sĩ, ông ta sợ quá kêu : -Tôi chưa chín ,tôi vẫn còn xanh nên không rụng được. Thế là các bệnh nhân nói : - Thằng này còn xanh thì phải ném thì nó mới rụng, và thi nhau cầm đá ném cho bác sĩ đau quá buông tay ra rơi xuống đất thì mới thôi. <br />
<br />
</font></b></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=44">Truyện cười bốn phương</category>
			<dc:creator>mylove_a9x</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7602</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Cuộc Thi Chụp ảnh đẹp SVCGTH</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7591&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 16 May 2012 00:36:25 GMT</pubDate>
			<description>Cuộc thi ảnh chủ đề TÔI 
 
1. Mục tiêu của cuộc thi 
- Kích thích sự sáng tạo và khám phá bản thân thông qua cuộc thi ảnh chủ để TÔI. Bạn hãy cho mọi...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Cuộc thi ảnh chủ đề TÔI<br />
<br />
1. Mục tiêu của cuộc thi<br />
- Kích thích sự sáng tạo và khám phá bản thân thông qua cuộc thi ảnh chủ để TÔI. Bạn hãy cho mọi người biết bạn đang nghĩ gì, làm gì và mong muốn trở thành như thế nào trong một xã hội ngày càng phát triển.<br />
- Bạn hãy sáng tác ảnh và đặt tên cho tác phẩm ấy bằng những thông tin nêu bật cái TÔI của bạn.<br />
<br />
2. Đối tượng tham dự <br />
- Cuộc thi không giới hạn độ tuổi, thiết bị sử dụng. Miễn là thành viên của diễn đàn sinh viên công giáo thanh hóa (cho dù đang sinh sống và làm việc trong và ngoài lãnh thổ Việt Nam) đều được tham dự cuộc thi.<br />
<br />
3. Yêu cầu cho ảnh dự thi<br />
- Thể hiện tính sáng tạo theo chủ tề TÔI<br />
- Ảnh dự thi có thể chụp bằng máy phim hoặc máy ảnh kỹ thuật số.<br />
- Ảnh dự thi có thể tham gia theo ảnh đơn hay ảnh bộ với số lượng gởi ảnh không hạn chế.<br />
- Ảnh dự thi nên đặt tên nêu bật ý tưởng của cuộc thi chủ đề TÔI.<br />
- Tên của ảnh dự thi có thể ghi bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh.<br />
- Ảnh dự thi phải là ảnh gốc tuy nhiên tác giả phải cung cấp ảnh gốc sạch cho BTC khi ảnh được chọn triển lãm.<br />
- Ảnh dự thi có thể chấp nhận mọi hình thức xử lý ảnh nhưng không chấp nhận sử dụng hình ảnh sưu tầm hoặc làm sai lệch giá trị chân thật của tác phẩm.<br />
<br />
4. Quy cách của ảnh dự thi<br />
- Ảnh màu hay đen trắng có định dạng JPEG<br />
- Ảnh phải được upload thành công trong diễn đàn sinh viên công giáo thanh hóa<br />
- Kích thước ảnh yêu cầu khi post ảnh tại gallery của dự án:<br />
* Chiều cao và chiều ngang tối đa 1000 pixel và tối thiểu 600 pixel.<br />
* Chấp nhận ảnh vuông có cạnh tối đa 1000 pixel và tối thiểu 650 pixel.<br />
* Chấp nhận ảnh panorama có chiều dài tối thiểu 600 pixel.<br />
<br />
5. Thời gian của cuộc thi<br />
- Bắt đầu từ ngày 20/05/2012 <br />
- Kết thúc vào ngày 15/06/2012<br />
<br />
6. Cơ cấu giải thưởng của cuộc thi ảnh<br />
- 1 Giải nhất:thẻ cào viettell100k<br />
- 1 Giải nhì: ......50k................<br />
- 1 Giải ba: .......20.k...............<br />
- 10 Giải khuyến khích:.BTC sẽ lên phương hướng.<br />
<br />
Ngoài ra  sẽ trao giải thưởng riêng cho ảnh có nhiều Yêu thích (Like) nhất.<br />
<br />
7. Cách thức nộp ảnh<br />
- Ảnh gửi duy nhất theo hình thức upload trực tiếp vào gallery của dđ svcgth.com<br />
8. Hội đồng BGK<br />
- Đại diện BQT <br />
- Đại diện tv<br />
- Đại diện nhà tài trợ<br />
<br />
9. Quy định<br />
- Thành viên BGK có thể tham dự cuộc thi nhưng không được xét chấm giải cho nội dung ảnh chấm bởi BGK. <br />
- BTC sẽ không chịu trách nhiệm về việc tranh chấp tác quyền bản quyền ảnh.<br />
- BTC sẽ toàn quyền chọn ảnh được triển lãm.<br />
- BTC được sử dụng ảnh cho các mục đích quảng bá và truyền thông cho cuộc thi. <br />
- Người đứng tên sau ảnh chịu toàn bộ trách nhiệm về pháp lý của bức ảnh trước pháp luật<br />
- Ảnh vi phạm nội quy của svcgth.com hay thuần phong mỹ tục Việt Nam sẽ bị loại bỏ mà không cần thông báo trước.<br />
- Nếu có bằng chứng hiển nhiên người chơi gian lận và sao chép tác phẩm thì kết quả của người thắng cuộc sẽ bị tước bỏ.<br />
- BTC sẽ yêu cầu thành viên cung cấp ảnh gốc với thông tin chi tiết cho bức ảnh đọat giải cho mục đích triển lãm ảnh. Nếu sau 24 giờ mà thành viên không cung cấp thông tin theo yêu cầu của BTC thì giải thưởng cho bức ảnh đọat giải sẽ bị tước bỏ và giải thưởng sẽ được chuyển cho các tác phẩm tiếp theo.<br />
- Nếu có một vấn đề phát sinh trước trong hoặc sau cuộc thi, mà vấn đề này nằm ngoài quy định đang có, thì BTC sẽ giữ toàn quyền thảo luận để đưa ra quyết định xử lý vấn đề phát sinh đó.<br />
<br />
Xin mời các bạn tham gia.</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=196">Album ảnh của nhóm</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7591</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Phim công giáo online</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7589&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 15 May 2012 01:09:24 GMT</pubDate>
			<description>Phim THÁNH PHANXICÔ ASSISI 
http://www.youtube.com/watch?v=sM3CmpufiR8 
tập 1.</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Phim THÁNH PHANXICÔ ASSISI<br />
<center><script language="JavaScript" type="text/javascript">
var link="http://www.youtube.com/watch?v=sM3CmpufiR8";
pos=link.indexOf("www.youtube.com");
    if(pos>=0) {
linkid=link.substr(31,11);
document.write ("<object width='580' height='366'><param name='movie' value='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"'></param><embed src='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"' type='application/x-shockwave-flash' width='580'' height='366'></embed></object>");
    }
    else {
document.write ("File not found!");
    }
</script></center><br />
tập 1.</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=64">Góc Nhìn Điện ảnh</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7589</guid>
		</item>
		<item>
			<title>HOT HOT KÍCH NGAY Thư gửi mẹ  ! cảm động chảy nước mắt lun.</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7588&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 15 May 2012 00:55:14 GMT</pubDate>
			<description>Thư gửi mẹ. 
 
Mẹ thân yêu của con ! 
 
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Thư gửi mẹ.<br />
<br />
Mẹ thân yêu của con !<br />
<br />
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .<br />
<br />
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.<br />
<br />
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.<br />
<br />
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.<br />
<br />
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.<br />
<br />
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.<br />
<br />
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …<br />
<br />
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …<br />
<br />
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …<br />
<br />
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.<br />
<br />
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.<br />
<br />
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.<br />
<br />
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.<br />
<br />
Đứa con ngốc nghếch của mẹ</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=63">Truyện Ngắn - Bút Ký</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7588</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Blog Radio 233: Điều quý giá nhất</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7587&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 14 May 2012 21:18:03 GMT</pubDate>
			<description>… Khi con trở nên yếu đuối, mẹ luôn ở bên 
Giúp con trở lại là chính mình 
Mẹ luôn luôn ở đó 
Cho con mọi thứ con cần…” 
 
Bạn  thân mến, bạn còn nhớ...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><i>… Khi con trở nên yếu đuối, mẹ luôn ở bên</i><br />
<i>Giúp con trở lại là chính mình</i><br />
<i>Mẹ luôn luôn ở đó</i><br />
<i>Cho con mọi thứ con cần…”</i><br />
<br />
<i>Bạn  thân mến, bạn còn nhớ chứ, ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5 là ngày dành  cho những người mẹ kính yêu của chúng ta. Hòa trong không khí của dịp  lễ đặc biệt này, có rất nhiều lá thư dành tặng mẹ của các thính giả gửi  tới Blog Radio, mời bạn cũng nghe một trong những lá thư tràn đầy xúc  cảm và kỷ niệm này.  Hy vọng Blog Radio tuần này với những câu chuyện về  cuộc sống và tình mẫu tử sẽ là món quà đặc biệt dành tặng những người  con và đấng sinh thành nhân dịp đặc biệt này. </i><br />
<br />
<ul><li><b>Mẹ đã dạy con biết đứng lên sau cơn bão</b></li>
</ul><br />
<br />
Thế  là đã hai mươi năm trôi qua rồi phải không mẹ. Hai mươi năm đủ để con  trở thành một người phụ nữ và vững bước đi trên đường đời. Giờ đây, khi  đang sống những ngày lang bạt ở xứ người, con thấy nhớ quê hương, nhớ  nhà và nhớ mẹ da diết. Nhớ về những ngày tháng khi con đã lớn rồi mà  chẳng biết làm gì cả, chỉ biết mải chơi bên vòng tay mẹ. <br />
<br />
Ngày ấy  cả nhà mình vẫn còn sống ở một tỉnh lẻ. Bố mẹ đều là cán bộ công chức  nhà nước nên cuộc sống cũng chỉ đủ ăn. Bố lại công tác ở xa nên cuối  tuần bố mới về với mẹ và chúng con. Những ngày cuối tuần thường tan học  muộn hơn vì có tiết sinh hoạt lớp. Tuy nhiên, trên đường đi học về, từ  giữa cánh đồng lúa mênh mang gió, nhìn về phía bờ đê con thấy bố đang  đạp chiếc xe Phượng Hoàng nam cũ kỹ. Con đã như muốn hét toáng lên chạy  về phái bờ đê ấy để đứng trước đầu xe, dang hai tay chặn xe bố lại để bố  lại cho con ngồi lên khung chiếc xe đạp cọc cạch. Đó là lý do vì sao  con đã yêu những buổi chiều thứ 6 nhiều đến vậy. Do bố công tác ở xa nên  mẹ luôn là người ở bên cạnh con và dắt con những bước đi chập chững vào  đời. Mẹ bảo, sau này con muốn trở thành ai cũng được, nhưng cốt phải  giữ được “công, dung, ngôn, hạnh”. Ngày đó, con cũng đã lớn mà có hiểu  được ý nghĩa của bốn từ “công, dung, ngôn, hạnh” ấy là gì đâu mẹ ơi. Con  mang bốn từ “công, dung, ngôn, hạnh” đó đến lớp hỏi cô giáo. Cô giáo  chỉ mỉm cười và nói: “công, dung, ngôn, hạnh” chính là mẹ em đó.<br />
<br />
<br />
<div align="center"><img src="http://media.nhacvietplus.com.vn/Upload//CMS/Nam_2012/Thang_5/Ngay_11/Images/WaterMark/blog-radio-233-4_thumb.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /><br />
<br />
</div><br />
Con  nhớ, những ngày mẹ đưa con đi chợ. Mẹ bảo: “Con gái lớn rồi thì phải  biết chợ búa, bếp núc vì người phụ nữ rất cần biết những cái đó”. Rồi mẹ  đã dạy con làm những công việc mà mẹ vẫn thường làm. Mẹ dẫn con ra chợ,  mười hai tuổi rồi mà con vẫn còn thích đồ chơi. Nhìn thấy hàng đồ chơi,  mắt con như sáng lên và nhìn chăm chú vào đó và dường như quên hết  những lời mẹ dặn. Con cũng không biết là mẹ đã bán hết gánh rau muống từ  khi nào nữa ? Khi mẹ quay ra tìm con, thấy con đứng lặng bên hàng đồ  chơi, mẹ khẽ kéo tay con: “về thôi con gái”. Lúc ấy, tự nhiên con thấy  giận mẹ vô cùng. Mẹ thừa biết là con thích lắm chiếc vòng đá óng ánh  nhiều màu ấy mà mẹ lại không mua cho con. Con không vòi vĩnh nhưng mẹ  vẫn biết là con đang giận mẹ. Chiều hôm ấy, khi con đi học về, thấy mẹ  đang ngồi nấu một nồi cám lợn ở trong bếp. Vừa nấu bếp vừa hì hụi kết  những bông cỏ gà thành một chiếc vòng cỏ thật đẹp. Khi con xuống bếp, mẹ  nói: “Nhà mình còn nghèo, con và hai em còn đang học, vì thế phải biết  tiết kiệm con ạ”. Rồi mẹ đeo chiếc vòng cỏ ấy vào cổ con và nói tiếp:  “Nhìn con gái của mẹ đeo chiếc vòng cỏ cũng xinh chưa kìa...”. Nói xong  mẹ kéo con ngồi xuống bên cạnh tâm sự: “Thời của mẹ, khắp nơi mọi người  đều lớn lên trong rơm rạ. Do đó một lõi cuộn chỉ trong tay cũng đủ thành  chiếc xe kéo chở nặng những ước mơ. Những hòn sỏi chơi ô ăn quan cũng  đủ lập nên kỷ cương phép nước. Mấy sợi tơ hồng cũng kết thành vương  miện, vài bông râm bụt cũng làm nên đêm hội hoa đăng. Ít giẻ vụn thôi  cũng dệt nên thế giới cổ tích có cả vua, hoàng hậu và công chúa. Một sợi  lá dừa cũng biến thành chong chóng, máy bay đưa ta vào tương lai...”  Lúc ấy, con chỉ biết ôm chầm lấy mẹ và hiểu rằng con đã yêu mẹ nhiều hơn  bao giờ hết. Vậy mà con đã giận mẹ chứ, con biết là con đã sai rồi mẹ  ơi. Sau ánh lửa bập bùng, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy ra từ khóe  mắt con và con biết  đó là những giọt nước mắt hạnh phúc vì con có mẹ. <br />
<br />
<br />
<div align="center"><img src="http://media.nhacvietplus.com.vn/Upload//CMS/Nam_2012/Thang_5/Ngay_11/Images/WaterMark/blog-radio-233-5_thumb.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /><br />
<br />
<br />
</div>Con  cũng chẳng thể quên, khi một lần bão về. Buổi chiều hôm ấy mẹ cùng các  cô chú trong cơ quan tất bật lo chống bão. Không hiểu sao ngày ấy bão  lại to thế không biết? Hay là khi người ta còn nghèo và thiếu thốn thì  cảm thấy mọi phía đều chống chếnh. Đêm hôm ấy, mưa xối xả, gió giật  những hàng bạch đàn phía sau nhà kêu răng rắc. Những cây chuối đổ gẫy  gục cuối vườn. Mấy chị em con sau khi học bài xong thì lăn ra ngủ, chẳng  đứa nào nhớ đến mẹ đang cuống quýt lo cho con Lợn đang bỏ bữa hai ngày  nay do thời tiết thay đổi. Những giọt nước mưa lọt qua từng viên ngói,  rơi xuống chiêc chậu nhôm giữa nhà kêu loong coong. Bão to quá nên bố  chẳng thể về. Phía quê nhà chỉ có một mình mẹ chống chọi với tất cả. 7  giờ sáng, khi thức dậy chẳng nhìn thấy mẹ đâu. Con chạy xuống bếp, chợt  sững người khi nhìn thấy mẹ với đôi mắt đỏ hoe đang ngồi bên con Lợn đã  chết. Lúc ấy con mới hiểu hết nỗi đau của mẹ. Vì con hiểu con Lợn đó  chính là học phí của mấy chị em con trong cả học kỳ này. Sau khi con Lợn  chết, mẹ gần như suy sụp. Rồi mẹ ốm phải nằm viện mấy ngày. Lúc đó con  mới hiểu thế nào là mênh mang tình mẹ. Bão tan. Bầu trời trở lại trong  xanh bình yên như vốn có. Ngày bão tan cũng là ngày mẹ được ra viện. Con  nấu cho mẹ một bát canh rau tập tàng với chút thịt nạc băm nhỏ. Vị ngọt  của rau tập tàng sau bão như những bài học mà mẹ đã dạy cho con, sao mà  ngọt ngào sâu sắc. Mẹ vịn vào vai con để đứng dậy như sau mỗi cơn bão  nắng lại vịn vào đất để đổ một màu vàng au vàng đến tận cuối trời. Và  con đã lớn lên như thế đó. Chính nhờ mẹ mà con đã nhận ra rằng, người  phụ nữ nào cũng mong bão giông luôn dừng sau cánh cửa. Đó là lý do vì  sao giờ đây khi đang sống xa nhà, con vẫn luôn khắc khoải về một mùa bão  sắp đến ở quê xa. Cảm ơn mẹ. Người đã dạy con biết đứng lên sau cơn  bão. Con yêu mẹ nhiều thật nhiều. Mẹ ơi! <br />
<br />
<ul><li><b>Blog Radio chuyển thể từ lá thư của thính giả Nguyễn Thúy Hạnh</b></li>
</ul><div align="center"><center><OBJECT classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000"   
codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,0,0"   
WIDTH="0" HEIGHT="0" id="http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListPlayer_Streaming.swf?skin=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListSkin_Orange_Streaming.swf&amp;playlist=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioBookDemo.ashx?id=4082&amp;autoplay=true" ALIGN="">   
<PARAM NAME=movie VALUE="http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListPlayer_Streaming.swf?skin=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListSkin_Orange_Streaming.swf&amp;playlist=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioBookDemo.ashx?id=4082&amp;autoplay=true"> <PARAM NAME=quality VALUE=high> <PARAM NAME=bgcolor VALUE=#FFFFFF> <EMBED src="http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListPlayer_Streaming.swf?skin=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListSkin_Orange_Streaming.swf&amp;playlist=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioBookDemo.ashx?id=4082&amp;autoplay=true" quality=high bgcolor=#FFFFFF WIDTH="500" HEIGHT="300" autostart="1" NAME="http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListPlayer_Streaming.swf?skin=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioListSkin_Orange_Streaming.swf&amp;playlist=http://nhacvietplus.com.vn/Flash/AudioBookDemo.ashx?id=4082&amp;autoplay=true" ALIGN=""   
TYPE="application/x-shockwave-flash" PLUGINSPAGE="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"></EMBED>   
</OBJECT>
</center><br />
<br />
<center><OBJECT classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000"   
codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,0,0"   
WIDTH="0" HEIGHT="0" id="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/embed/zing_mp3_embed_v1.2.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/xml/video-xml/ZHcGTkGaSLAgvHWyLvJTDGkm&amp;autostart=false" ALIGN="">   
<PARAM NAME=movie VALUE="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/embed/zing_mp3_embed_v1.2.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/xml/video-xml/ZHcGTkGaSLAgvHWyLvJTDGkm&amp;autostart=false"> <PARAM NAME=quality VALUE=high> <PARAM NAME=bgcolor VALUE=#FFFFFF> <EMBED src="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/embed/zing_mp3_embed_v1.2.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/xml/video-xml/ZHcGTkGaSLAgvHWyLvJTDGkm&amp;autostart=false" quality=high bgcolor=#FFFFFF WIDTH="500" HEIGHT="300" autostart="1" NAME="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/embed/zing_mp3_embed_v1.2.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/xml/video-xml/ZHcGTkGaSLAgvHWyLvJTDGkm&amp;autostart=false" ALIGN=""   
TYPE="application/x-shockwave-flash" PLUGINSPAGE="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"></EMBED>   
</OBJECT>
</center><br />
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=63">Truyện Ngắn - Bút Ký</category>
			<dc:creator>Vagrants</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7587</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tản mạn tháng 5</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7586&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 14 May 2012 21:13:04 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://images.yume.vn/buzz/20110512/h%C3%A8.jpg  
 
Thời  gian xoay vần với bảy thứ trong một tuần, cuộc sống con người quay    như chong...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><img src="http://images.yume.vn/buzz/20110512/h%C3%A8.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /><br />
<br />
<div align="left"><font size="2"><font color="RoyalBlue">Thời  gian xoay vần với bảy thứ trong một tuần, cuộc sống con người quay    như chong chóng. Cũng may, người ta nhận lương mỗi tháng một lần. Âu    cũng là giúp con người ta nhớ ngày, nhớ tháng.</font></font> <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">     Tháng Năm lững thững bò về như kẻ xa quê về thăm nhà không báo trước. Mang theo hơi nắng nóng của mùa Hè vùng nhiệt đới.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Tháng Năm khởi đầu cho cuộc đại trình diễn về thời trang. Là khoảng thời gian cho nam thanh, nữ tú khoe quần áo mới.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">      Mấy cô gái trẻ, đi xe đẹp, mặc quần trễ, áo lửng lưng chừng eo.  Những  chiếc áo bắt đầu ngắn hơn, mỏng hơn, màu mè hơn, hờ hững vướng  trên bờ  vai tròn lẳn. Điểm nhẹ nhàng bởi những sợi tóc được kéo duỗi,  suôn và  thẳng, đen và vàng. Nửa Hàn, nửa Việt.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Áo tháng Năm mặc không che hết thân, để trắng ngần làn da con gái.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Mấy chị lao công, đội nón, mang găng, mặt trùm kín mít. Cố trốn tránh bụi và khói xe.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">      Một vài fan hip-hop bắt đầu liều lĩnh mặc những chiếc quần bò, đũng   quần nằm ngang đầu gối. Chiếc đai quần không thắt lưng vắt vẻo ở đỉnh   mông, bao kẻ đi đường dán mắt dõi trông, để có cùng suy nghĩ là tại mần   răng mà cái quần không rớt?</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Mấy quán cóc đầu phố, bỏ cái lò nướng ngô, thi nhau quay nước mía.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Quán thịt chó cho nhân viên nghỉ bớt, mấy cửa hàng bia hơi bắt đầu đưa những chiếc bàn nhựa ra chiếm lấy vỉa hè.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Mấy cậu bé choai choai, trèo cây hái trộm phượng tặng bạn gái. Những vết xướt còn đọng nguyên trên vai áo.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">      Lũ công chức trẻ về nhà muộn hơn cả tiếng, vì phải la cà thăm mấy   quán bia. Mấy cụ già í ới hẹn nhau, Hè đến rồi sáng mai dậy đi bộ sớm   hơn ba mươi phút.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Lũ trẻ đánh giày cất hòm gỗ với bàn chải, với hộp xi. Sáng sớm mai, chưa kịp ngồi ăn sáng đã thấy bao người mời mua báo.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">      Những chiếc xe cà tàng, chất đầy cơm hộp, chạy hết công suất đưa cơm   tới đám công sở. Những kẻ vốn quen ngồi với chiếc điều hòa chạy hết  công  suất nên ăn cơm cũng không muốn ra ngoài. Tranh thủ trong lúc ngồi  chờ,  vào mạng đọc bài xem Hè năm nay liệu có còn bị cúp điện?</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">      Đêm tháng Năm, người Hà thành bắt đầu dạo phố. Xe máy chạy đầy đường   vẽ nên những ánh sáng loằng ngoằng, loang lổ. Người ta chợt quên mất   rằng, xăng đã gần hai mươi hai ngàn đồng một lít.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Cả thiên hạ thong thả chạy xe hít khí trời, để mặc mấy anh lính công an đi nghĩa vụ đứng đếm người qua lại.</font></font></font><br />
 <font face="Arial"><font size="2"><font color="RoyalBlue">    Gần mười hai giờ đêm, trời bắt đầu dịu mát. Đất nước vào H</font></font><font color="RoyalBlue">è.</font></font><br />
</div></div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=61">Tâm sự bạn và tôi</category>
			<dc:creator>Vagrants</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7586</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Câu chuyện làm thay đổi cuộc đời nhiều con người</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7585&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 14 May 2012 14:42:59 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[http://www.youtube.com/watch?v=Pw2c0xQZpIA&feature=related 
hãy xem và cảm nhận nhé]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><center><script language="JavaScript" type="text/javascript">
var link="http://www.youtube.com/watch?v=Pw2c0xQZpIA&amp;feature=related";
pos=link.indexOf("www.youtube.com");
    if(pos>=0) {
linkid=link.substr(31,11);
document.write ("<object width='580' height='366'><param name='movie' value='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"'></param><embed src='http://www.youtube.com/v/"+linkid+"' type='application/x-shockwave-flash' width='580'' height='366'></embed></object>");
    }
    else {
document.write ("File not found!");
    }
</script></center><br />
hãy xem và cảm nhận nhé</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=61">Tâm sự bạn và tôi</category>
			<dc:creator>cuongdaophu@vl</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7585</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Cầu nguyện là gì? Tại sao ta nên cầu nguyện?</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7578&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 14 May 2012 08:25:31 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Để trả lời câu hỏi "Cầu nguyện là gì," ta phải biết rằng việc tìm hiểu mà ta nhắm tới đây không phải là một tác động; nhưng là một phương pháp thực...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font face="Times New Roman"><font size="4"><i>Để trả lời câu hỏi &quot;Cầu nguyện là gì,&quot; ta phải biết rằng việc tìm hiểu mà ta nhắm tới đây không phải là một tác động; nhưng là một phương pháp thực hành. Cầu nguyện không hẳn là một công việc, nhưng đúng hơn, cầu nguyện là một tâm tình. Thật ra, theo như sách Giáo Lý của Giáo Hội Công giáo cho biết, cầu nguyện là &quot; một sự liên lạc sống động giữa cá nhân mỗi người với Thiên Chúa hằng sống... mối tương quan sống động của con cái Thiên Chúa với Cha trên trời&quot; (số 2558, 2565). Để hiểu ý nghĩa của việc cầu nguyện, ta phải sẵn lòng từ bỏ chính mình cho tình yêu vô biên của Thiên Chúa. Giống như Mẹ Maria trong lúc Truyền Tin, ta phải hăng hái tự mình đáp lại tình yêu tự hiến hoàn toàn của Chúa với tất cả trái tim, linh hồn, trí khôn và sức lực của ta.<br />
<br />
Như vậy, cầu nguyện nghĩa là đứng trước mặt Chúa và nâng lòng trí ta lên cùng Ngài với tất cả lòng tôn kính và thờ lạy. Cầu nguyện là con đường tươi đẹp dẫn ta vào nguồn mạch vô tận của Thiên Chúa là Đấng hằng sống thật và vô cùng tốt lành. Cầu nguyện là tất cả lòng dâng hiến nhiệt thành của ta trong Chúa Thánh Thần để dâng lên Chúa Cha qua Chúa Giêsu Kitô.<br />
<br />
Vì cầu nguyện liên kết và nói lên mối lên hệ của ta với Chúa, nên bản chất của cầu nguyện là cuộc đàm thoại. Để những người yêu nhau được chìm đắm trong mối liên kết bác ái của họ, thì chính mỗi người phải chia sẻ hết đời sống nội tại của mình cách xác thực, và quảng đại trao đổi những lời (nói), cử điệu và cảm xúc cho nhau. Sự đàm thoại của cầu nguyện làm cho sự thân mật của ta với Chúa được thêm sâu đậm bằng cách nó lôi kéo ta vào sự liên hệ với Ngài để dẫn ta đến cùng Thánh Thể. Cầu nguyện giống như một hành động gợi cảm tình để ta kết hợp mật thiết với Chúa. Cầu nguyện còn làm cho ta nên giống Thiên Chúa mà ta hằng yêu mến như thánh Têrêsa thành Avila nói, &quot;trong một cách thức nào đó, ý muốn trở nên hòa hợp với ý Chúa.&quot;<br />
<br />
Sự gặp gỡ huyền nhiệm của cầu nguyện gồm 5 hình thức cơ bản: thờ lạy, cầu xin, cầu bầu, cảm tạ, và ngợi khen.<br />
<br />
Thờ lạy tuyên xưng sự cao cả của Chúa, Đấng Tạo Hóa và Nuôi Dưỡng ta, trong tinh thần khiêm tốn và tôn kính. Lòng khoan dung vô biên của Chúa khiến ta chúc tụng Đấng là nguồn mọi ơn phúc trong đời sống của ta. Lời cầu nguyện cầu xin thừa nhận sự lệ thuộc của ta vào Thiên Chúa là Cha, đặc biệt nó nhắc nhớ ta quay về với Ngài với lòng ăn năn, sám hối và cầu xin ơn tha thứ. Qua lời cầu nguyện cầu bầu, ta đặt niềm tin của mình vào lòng thương xót của Thiên Chúa, đặc biệt là vào Cha là Đấng luôn quan tâm đến nhu cầu của con người. Lời cầu nguyện cảm tạ nói lên sự biết ơn mà thích hợp với mọi người trưởng thành và thật thà, đặc biệt là nó kêu gọi ta chú ý đến đến việc Chúa Giêsu cứu chuộc và làm cho ta được trở nên tự do. Cuối cùng, như Giáo lý cắt nghĩa, lời cầu nguyện ngợi khen &quot;ca hát Chúa vì chính bản thân Ngài, tôn vinh Ngài không những vì các kỳ công của Ngài, mà còn vì Ngài là Ngài.&quot; (số 2639).<br />
<br />
Tóm lại, 5 hình thức cầu nguyện cho phép ta yêu mến Chúa vì những kỳ công Ngài đã tạo dựng, yêu mến Chúa vì lòng thương xót của Ngài, yêu mến Chúa vì sự hiện diện và giúp đỡ của Ngài trong cuộc sống ta, yêu mến Chúa vì sự cứu chuộc dịu dàng của Ngài, và yêu mến Chúa vì chính bản thân Ngài.<br />
<br />
Nhưng tại sao ta nên cầu nguyện? Ta cần cầu nguyện để lòng trí ta luôn nhớ đến Ngài và trong đời sống của ta luôn có sự hiện diện quan trọng của Ngài. Như thánh Gregory thành Nazianzen nói: &quot;Ta phải nhớ đến Chúa nhiều hơn là ta thở.&quot; Giống như ta không thể sống nếu không có hơi thở, thì ta cũng sẽ chết mòn nếu không có cầu nguyện. Cầu nguyện bảo đảm kho tàng quí giá của ta là tình bạn giữa ta và Chúa Giêsu; như Chúa đã nhắc nhở ta: &quot;Kho tàng anh ở đâu thì lòng anh cũng ở đó&quot; (Mt 6:21). Ta cũng nên nhớ rằng, cầu nguyện không buộc Chúa phải &quot;cập nhật hóa&quot; với đời sống của ta; như trong Giáo lý đã dạy: &quot;Cha ta trên trời biết ta cần gì trước khi ta cầu xin Ngài, nhưng Ngài chờ đợi ta cầu xin vì phẩm giá của con cái Ngài ở nơi sự tự do của họ&quot; (số 2736). Ta cần cầu nguyện để thực tập ước muốn tự do của mình trong cách thức mà do đó, nó cho ta biết sự ao ước tối hậu của ta là nên một với Chúa. Trong cầu nguyện, ta tìm ra được phẩm giá thực sự của mình, đó là &quot; Thiên Chúa đặt ta ở thế gian này để ta nhận biết, yêu mến và phụng sự Ngài, và do đó ta được lên thiên đàng&quot; (số 1721). Cầu nguyện cho ta biết thực chất về giới hạn và sự yếu đuối của mình. Vì như thánh Têrêsa Lisieux, một &quot;Bông Hoa Bé Nhỏ&quot; chứng nhận: &quot;Đó là cầu nguyện, đó là sự hy sinh để cho ta đầy sức mạnh; đó là những vũ khí ma quỉ không thể thắng được mà Chúa Giêsu ban cho tôi.&quot;<br />
<br />
Cầu nguyện thanh lọc và làm cho đời sống ta nên trong trắng khi nó gạt ra ngoài những thú vui thấp hèn, những gian trá và những lừa đảo của thế gian. Cầu nguyện cung cấp cho ta một nền tảng vững chắc để xây dựng và gọt chữa tất cả những liên hệ khác trong đời sống của ta. Cầu nguyện cảnh tỉnh rằng ta không cô đơn trong đời sống đúc tin. Cầu nguyện không chỉ kéo ta đến gần Chúa, nhưng nó còn kết hợp ta với từng người thánh thiện khác mà có lòng yêu mến Chúa giống như ta. Một cách đơn giản, cầu nguyện nhắc nhở rằng ta không thể tiến lại gần Chúa một mình được, chỉ có ai sống trong tình yêu mến mới gặp được Chúa. Ta cần nắm chắc việc cầu nguyện để tìm ra được chân lý và hạnh phúc mà ta hằng luôn kiếm tìm.</i></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=58">Phòng Cầu Nguyện Online</category>
			<dc:creator>vu doan</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7578</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Sự thật về nguồn nước đáng được quan tâm!</title>
			<link>http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7577&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 14 May 2012 07:43:26 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://media.tinhte.vn/photo/var/albums/sonlazio/global-water-volume-large.jpg?m=1336963275  
 
Hồi bé, mình được dạy hơn 70% bề mặt trái đất...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><img src="http://media.tinhte.vn/photo/var/albums/sonlazio/global-water-volume-large.jpg?m=1336963275" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></div><br />
Hồi bé, mình được dạy hơn 70% bề mặt trái đất được bao phủ bởi nước, rất nhiều người trong chúng ta cho rằng nước gần như là một tài nguyên vô hạn, xài hoài không hết. Nhưng liệu đã bao giờ bạn đặt ra câu hỏi tổng lượng nước trên trái đất này là bao nhiêu hay không? Nhìn vào hình bên trên, chúng ta sẽ thấy nếu nhét nước vào một khối cầu thì nó chỉ chiếm một phần rất rất nhỏ so với tổng thể tích của trái đất. Bạn không nhìn lầm đâu, nó chỉ có từng đó mà thôi, đó là đã bao gồm băng, hơi nước, nước biển, nước trong người bạn... nữa rồi đó!<br />
<br />
Một số sự thật về nước trên trái đất:<br />
Nếu gom toàn bộ nước trên trái đất lại, bất kể dạng gì (hơi nước, băng, nước trong cơ thể...) thành một khối cầu thì khối cầu này sẽ có đường kính 1385km, tức là ngắn hơn khoảng 300km so với khoảng cách từ TPHCM tới Hà Nội (Wikipedia). Tổng khối lượng nước này là 1386 triệu km3.<br />
Mỗi ngày có khoảng 1170km3 nước bốc hơi lên bầu khí quyển<br />
Có khoảng 12900 km3 nước luôn luôn tồn tại dưới dạng hơi nước trên bầu khí quyển của chúng ta. Nếu toàn bộ lượng nước này rơi xuống thì bề mặt trái đất sẽ bị ngập khoảng 1&quot; (2,5cm).<br />
Nếu đem toàn bộ nước trên trái đất đổ vào Mỹ thì quốc gia này sẽ ngập khoảng 145km.<br />
68% lượng nước sạch đang nằm trong băng và sông băng.<br />
Nước từ sông là nguồn nước sạch loài người sử dụng nhiều nhất nhưng nó chỉ chiếm thể tích 1250km3, tức 1/1000000 tổng lượng nước.<br />
Nước mặn chiếm 96,54% tổng nước trên trái đất.<br />
<br />
Sau khi đọc xong bài này, <a href="http://www.tinhte.vn/threads/1187732/" target="_blank"><i><font color="Blue">mời bạn xem The Big Picture Ngày của nước</font></i></a><br />
<br />
Bản đồ phân bổ nước trên trái đất:<br />
<img src="http://media.tinhte.vn/photo/var/albums/sonlazio/Screen%20Shot%202012-05-14%20at%209.21.28%20AM.jpg?m=1336963252" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /><br />
<br />
<br />
<i>Đây là một sự thật cần được cập nhật vào mọi chương trình giáo dục của mọi cấp lớp, những thông tin dễ khiến người ta phí phạm nước như :&quot;3/4 bề mặt trái đất là nước&quot; gì gì đó cần được loại bỏ, để giúp con người sử dụng nước tiết kiệm hơn<br />
<br />
Phần bạn, các bạn có thể tiết kiệm nước cho bản thân và cho mọi người bằng các biện pháp đơn giản như là:<br />
. Tắt vòi nước khi đang đánh răng (nhiều người cứ để vòi nước chảy khi đánh răng)<br />
. Sử dụng các thiết bị vệ sinh tiết kiệm nước<br />
<br />
Mong rằng trái đất không bao giờ phải lâm vào cảnh 1 giọt nước quý hơn 1 kg vàng như trong phim &quot;Water World&quot;</i></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://www.svcgth.com/diendan/forumdisplay.php?f=211"><![CDATA[Sự kiện & Bình luận]]></category>
			<dc:creator>ngoc thuc</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.svcgth.com/diendan/showthread.php?t=7577</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>

